BỮA ĂN ĐẦU NĂM và CÂU CHUYỆN VỀ HẠNH PHÚC

Năm nào cũng vậy, như một thói quen đã thành nếp, cứ ngày mồng một Tết, hai đứa lại bảo nhau dậy sớm, cùng vào bếp nấu và cùng ăn với nhau một bữa ăn đầu năm như thế này.
Không thịt cá, không sản vật truyền thống như Vietnam, không tiệc tùng đình đám như những dịp khác, mà chỉ đơn giản như vậy, năm nào cũng vậy.
Tết là một ngày đặc biệt và rất nên làm một điều gì đó đặc biệt ý nghĩa
Không vì lý do sức khoẻ, không vì lý do tôn giáo, bữa ăn chay đầu năm này là một lời ghi nhớ luôn cần được nhắc lại mỗi năm.

Dù cuộc sống có bận rộn đến mấy, dù giữa cuộc sống sung túc hay thiếu thốn, vẫn nên cùng ngồi và ăn với nhau những bữa cơm vui vẻ. Đó là hiện thân xinh đẹp của cái tình, là sợi dây vô hình gắn kết mỗi chúng ta lại với nhau giữa dòng đời xuôi ngược. Ngồi ăn cơm cùng nhau giờ đây không phải để no bụng hay ngon miệng, không phải vì phép xã giao, mà là để cả một năm sẽ không lạc mất nhau giữa bộn bề lo toan của cuộc sống. Khi người ta còn ngồi ăn cơm được với nhau, mọi khó khăn dù to lớn đến mấy cũng đều có thể nói ra thành lời và hoá giải, chuyện to hoá chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành chuyện không có gì.

Dù cuộc sống có đủ đầy, vẫn không nên quên những khó khăn, vất vả đã từng trải qua và biết trân trọng hơn những gì mình đang có. “Được mùa chớ phụ ngô khoai”- cũng là một cách đồng cảm với những người kém may mắn hơn mình, với những người con xa quê chưa về hay không còn nơi nào để về, là một cách tạ ơn đất trời đã ban cho chúng ta cái ăn cái mặc hàng ngày trong khi với rất nhiều đồng loại ta, những món đồ ăn này còn là điều xa xỉ.

Dù sống ở nơi đâu, làm công việc gì, mỗi người chúng ta tuyệt nhiên không nên quên nhiệm vụ – sứ mệnh chính yếu nhất của cuộc đời mình: phải sống hạnh phúc và làm cho những người xung quanh mình được hạnh phúc, càng nhiều càng tốt.

Nhiều người nói tôi nghèo thì làm sao được hạnh phúc, vì có lẽ họ chưa xem phim “Người giàu cũng khóc”.

Nhiều người nói tôi giàu tôi bận thì thời gian đâu màn hạnh phúc, vì có lẽ họ chưa nhìn thấy cảnh những người nông dân ngồi ăn cơm vui vẻ ngay trên luống cày, chưa đến thăm những phiên chợ vùng cao, và có lẽ họ đã bận đến mức quên tự trả lời cho mình câu hỏi “Giàu để làm gì?”.

Người ta hay nói hạnh phúc là ở phía cuối con đường, hay người bi quan thì nói hạnh phúc là thứ ánh sáng ở cuối đường hầm. Với mình thì không phải vậy, hạnh phúc là thứ mà Thượng Đế cho phép con người tự tạo lấy, tự tìm lấy. Hạnh phúc luôn có thể cảm nhận được từ những điều giản dị nhất, như bữa ăn này, chỉ có điều chúng ta có sẵn sàng mở lòng đón lấy và cảm nhận hay không.

Một năm mới đã đến, một con đường mới đã mở, một tương lai đã tươi hồng, ngoài kia những giọt nắng đầu tiên đã bắt đầu rơi trên hè phố London.
Xin chúc cha mẹ, gia đình, các thầy các cô, các cô bác anh chị em, bạn bè gần xa, người thân quen và người chưa quen trên cộng đồng Facebook một năm an lành trọn vẹn, may mắn không ngừng và niềm vui bất tận.
Đời có bao lâu mà hững hờ, chúng ta sẽ luôn cần phải sống – phải vui – phải hết mình trong mọi điều ta làm để một ngày nào đó không phải giật mình nhận ra: “Thôi chết rồi, mình có nhiều thứ quá, đầy đủ quá, chẳng thiếu gì, hình như chỉ thiếu mỗi Hạnh Phúc.

Chúng ta không hạnh phúc, làm sao Mẹ cha ta hạnh phúc?
Chúng ta không hạnh phúc, làm sao con cháu ta hạnh phúc?
Chúng ta không hạnh phúc, làm sao đất nước ta hạnh phúc?

Chúc những bạn trẻ năm nay sẽ có tầm nhìn mới, tâm thế mới, hành động mới, thành công mới. Thành công là một trong những hạt mầm của hạnh phúc.
Chúc những ông bố bà mẹ sẽ không phải nặng lòng vì “một vợ hai con ba tầng bốn bánh” nữa mà sẽ luôn có nhiều cơ hội để dành thời gian bên tổ ấm, chơi với con, đọc sách cho con nhiều hơn. Gia đình là thành trì của Hạnh phúc.
Xin đừng quên! Xin đừng quên!

Chúc mừng năm mới! Happy New Year!

From London with Love.